GiaoThôngVậnTải.com.vn
Đang tải dữ liệu...

Trang chủ  >  NewRoot (2010_05_10)  >  Top menu  >  Văn hóa thể thao  >  Văn hóa

Những người “săn” ảnh thầm lặng

09:18' AM - Thứ sáu, 19/06/2009


Những pha bóng đẹp,những khoảnh khắc xúc động đến rơi nước mắt trong thể thao rồi cũng sẽ rơi vào quên lãng nếu không được những người “săn” ảnh ghi lại. Chỉ có họ, lúc thì nín thở, lúc tập trung 100% công lực để vác 2, 3 máy mới có thể “đóng khung” được những giọt nước mắt, niềm vui, nỗi buồn đẹp của thể thao.

Phóng viên ảnh thể thao chuyên nghiệp, nhất là bóng đá, thường không chỉ có một máy. Những lần tác nghiệp trên sân, bạn sẽ thấy họ khệ nệ vác theo “bầu đoàn thê tử” máy móc có khi bằng luôn cả trọng lượng người, bao gồm: 2 máy, chân máy, ống zoom…

Thường đến sân bóng, các anh cũng đem theo ít nhất 2 máy. Một để ghi lại ảnh trên sân, một cơ động hơn thì lúc nào cũng đeo trên người để sẵn sàng ghi lại những khoảnh khắc ăn mừng chiến thắng của các cầu thủ và cổ động viên.

Một phóng viên kỳ cựu làng ảnh thể thao Việt Nam cho biết: “Đối với anh và cũng như nhiều đồng nghiệp khác, máy móc chiếm đến 60% tấm ảnh, còn lại là kinh nghiệm và sự tỉnh táo. Với phóng viên ảnh thể thao thì không có máy tốt coi như không thể có cơ hội ghi lại được những khoảnh khắc, những tác phẩm tốt được”.

Điều khá thực tế là nhìn vào phóng viên ảnh ai cũng ngưỡng mộ vì nghĩ họ giàu lắm. Sắm sửa 2, 3 máy ảnh, chẳng máy nào dưới vài ngàn USD và phụ kiện đi kèm cũng tốn kém tương đương, nhưng thực tế các anh trong nhóm phóng viên thể thao “bật mí”, người nào cũng vừa làm báo vừa phải chụp bên ngoài để nuôi nghề và cũng chỉ để nhằm mục đích là nâng cấp, lên đời cho máy ảnh. Một chiếc máy giá vài ngàn USD chụp nhiều nhất được vài ba năm thì lỗi mốt, nhưng thử làm phép tính đơn giản, để có thể có 500-700 tấm ảnh được sử dụng trên báo đâu phải dễ. Mà mỗi tấm ảnh được trả nhuận bút chưa tương xứng.

Trong mắt độc giả, đôi khi, cái tên của người phóng viên viết luôn được để ý, còn phóng viên ảnh thì khiêm tốn hơn. Nói vậy cho vui chứ không phải để phân bì nhưng dường như phóng viên viết có thể cực nhọc một, phóng viên ảnh đôi khi phải cực gấp trăm lần. Bởi nghề phóng viên ảnh là phải khuân vác nặng, luôn phải đứng trong khi người khác ngồi, cái đầu hoạt động liên tục, nhạy bén...

Thế nhưng đôi khi công sức đó của họ đâu được biết đến. Bởi bên cạnh một bài viết thường chỉ kèm thêm 1, 2 tấm ảnh không thể lột tả hết được công sức dầm mưa, dãi nắng của các anh suốt nhiều giờ, nhiều ngày trời. Đó là chưa kể những tình huống dở khóc, dở cười, những tai nạn của nghề nhiếp ảnh khi phóng viên ảnh bị “ăn banh” của cầu thủ, có anh bị hỏng máy, bị chấn thương. Có lúc vô tình trúng phải chai lọ, vật lạ của cổ động viên quá khích nhưng bên cạnh đó, đôi khi lại có được những niềm vui bất ngờ.

Bình tĩnh không để cảm xúc vỡ oà theo niềm vui của cổ động viên khi đội nhà chiến thắng. Nhạy bén để bắt được cái thần của từng cầu thủ trên sân cỏ. Đội nắng, đội mưa để bắt cho được từng phút của các trận đấu, chỉ có đam mê, trái tim luôn rực sáng mới kéo họ, những phóng viên ảnh thể thao gắn bó với công việc cực khổ đó.

Bùi Vũ ( tổng hợp)

Cập nhật lần cuối:  19/06/2009 09:18:06 AM
Đánh giá của bạn về bài viết:
Tổng số:  0     Trung bình:  0
  Ý kiến của bạn:
Bài mới:  
Bài đã đăng:
 Trang chủ | Giới thiệu | Thư điện tử | Liên hệ | Weblink