GiaoThôngVậnTải.com.vn
Đang tải dữ liệu...

Trang chủ  >  NewRoot (2010_05_10)  >  Top menu  >  Văn hóa thể thao  >  Văn hóa

Phần thưởng đặc biệt của nghề báo chí

03:54' PM - Thứ năm, 18/06/2009


Nhà báo Trường Giang (người đầu tiên từ trái sang phải tại công trường khoan hầm đường bộ Hải Vân ảnh: Ban 85

Tôi đã phục vụ ngành Giao thông vận tải 55 năm từ khi là chiến sỹ Thanh niên xung phong chủ lực cầu đường trong chiến dịch Điện Biên Phủ, rồi trở thành cán bộ kỹ thuật đường bộ, cán bộ tuyên truyền báo chí rồi thành nhà báo chuyên nghiệp có hơn 30 năm tuổi nghề, từng vinh dự được gọi một cách thân tình là nhà báo, nhà thơ của ngành ta. Tôi coi cái tên gọi thân tình này là một phần thưởng đặc biệt dành riêng cho mình.

Thời gian trôi đi có thể làm phai mờ nhiều thứ. Nhưng trong ký ức thẳm sâu, tôi không bao giờ quên những đồng đội TNXP đã nằm lại vĩnh viễn giữa rừng sâu Tây Bắc và những cánh rừng của đất bạn Lào xa xôi vì những cơn sốt ác tính và nhiều bệnh hiểm ác nơi miền “lam sơn chướng khí” cướp đi hàng trăm chàng trai, cô gái đang phơi phới tuổi xuân hăng hái xẻ núi mở đường, bắc cầu theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và mối tình Việt - Lào “Xa ma khi pi xệt” (hữu nghị đặc biệt).

Cho đến đầu thập niên 80 của thế kỷ trước, tôi vinh dự là nhà báo đầu tiên được phép qua biên giới sang Lào, lần lượt đi dọc các trục tuyến “tuyệt mật” mà Ban Xây dựng 64 hồi ấy đã bám trụ rừng Lào hàng chục năm để mở đường giúp bạn. Đáng tiếc là tài liệu, nhân chứng đã thất lạc theo thời gian. Bằng sức bút có hạn của mình, tôi đã cố tái hiện phần nào hình ảnh những chiến sĩ mở đường giúp bạn nhằm mục tiêu cao cả là “.

Được con đường, được con người và tình hữu nghị”. Với tôi, chuyến đi Lào đầu tiên ấy là phần thưởng đầu tiên do nghề báo đem lại. Tuy nhiên, cho đến nay, tôi vẫn cảm thấy mình còn món nợ với anh linh các liệt sĩ Ban Xây dựng 64 năm xưa (nay là Cienco 8) vì những bài báo đã viết, đã in dù đã có cố gắng nhưng chưa nói được là bao!

Tôi đã có dịp trở lại trục đường 111 năm xưa - nơi tôi có vinh dự trực tiếp tham gia thi công ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại Điện Biên Phủ. Đó cũng là nơi tôi từng mai táng các đồng đội hy sinh trong khi xẻ núi mở tuyến dọc bờ trái sông Nậm Na, men theo chân dãy Sìn Hồ cao ngất.

Cứ nghĩ đến ngày xưa gian khổ, tôi lại tự “làm công tác tư tưởng” cho mình rằng: còn sống, được học hành thành “nhà” này, “nhà” nọ, được đi đây đi đó suốt mấy chục năm để viết báo, viết văn, làm thơ, ít nhiều được bạn đọc biết đến tác phẩm của mình, thế là hạnh phúc rồi.

Các cháu của tôi giọng ngây thơ: “Ông có nhiều phần thưởng thế! Nào huân chương, huy chương các loại, lại còn Bằng khen của Thủ tướng, của Bộ, của các cơ quan… Các ông, các bà nhà báo đều được nhiều phần thưởng như ông phải không ạ?”. Tôi bảo các cháu là nhiều bạn đồng nghiệp của tôi còn tài giỏi hơn, được nhiều phần thưởng hơn tôi. Đó là sự thật. Nhưng có một điều tôi không tiện khoe với các cháu. Đó là phần thưởng đặc biệt tôi có được do nhiều năm làm phóng viên chính của Báo Giao thông vận tải.

Bản liệt kê số lượng phần thưởng ấy khá dài, bao gồm các sự kiện mang tính chất lịch sử mà tôi vinh dự được chứng kiến. Trong ký ức của tôi chứa đựng đầy ắp những hình ảnh, không gian và thời điểm diễn ra các sự kiện. Kèm theo đó là các địa điểm, dấu vết các công trình giao thông xuất hiện, nay vẫn còn hoặc đã bị dòng thời gian xóa nhòa.

Có thể trích dẫn một số ví dụ cụ thể như: cuộc khảo sát, thiết kế thi công trục “Đường 20 - Quyết thắng” từ Phong Nha (Bố Trạch, Quảng Bình) đến Lùm Bùm (Lào) dài 214km đạt tiến độ “thần tốc”: nổ phá gần 1.000.000 m3 đá để khai thông tuyến chỉ hết 77 ngày, mở ra một trục đường vắt qua đỉnh Trường Sơn có thể vận tải cơ giới cả bốn mùa trong năm, tạo được thế chủ động cho lực lượng vận tải quân sự chi viện tiền tuyến lớn miền Nam ruột thịt. Con đường tuyệt mật này trở thành huyền thoại Trường Sơn từ nửa thế kỷ trước mà tôi may mắn có mặt.

Cũng có thể dẫn ra một loạt công trình và sự kiện mang tính chất “Đầu tiên”: Khánh thành cây cầu bê tông dự ứng lực đầu tiên trên quốc lộ số 3 tại địa phận Phù Lỗ (Đông Anh - Hà Nội); chuyến xe lửa đầu tiên nối Hà Nội - Sài Gòn sau 21 năm đất nước tạm thời bị chia cắt (khởi hành từ ga Hàng Cỏ chiều ngày 31 tháng 12 năm 1976); chuyến tàu biển đầu tiên từ Hải Phòng ra Vịnh Hạ Long rồi nhổ neo rời luồng Cửa Lục chạy vào cập bến Nhà Rồng (Sài Gòn) chiều ngày 13/5/1975.

Những dữ liệu đó đã được lưu giữ trong các cuốn sổ tay phóng viên và in đậm trong ký ức riêng tôi. Tôi luôn coi đây là thứ của cải “có giá” nhất của mình. Và, với tôi, đó mới thực sự là những phần thưởng xứng đáng với mấy chục năm tôi mải miết theo nghề báo, toàn tâm toàn ý phục vụ ngành Giao thông vận tải.

Ngày nay, các bạn đồng nghiệp trẻ đã có thuận lợi hơn rất nhiều so với hoàn cảnh của thời chúng tôi. Phải chăng đó chính là phần thưởng của Tổ quốc và thời gian dành cho làng Báo chí Cách mạng Việt Nam chúng ta trên đường đi tới tương lai tươi sáng!

Trường Giang

Cập nhật lần cuối:  18/06/2009 03:54:56 PM
Đánh giá của bạn về bài viết:
Tổng số:  0     Trung bình:  0
  Ý kiến của bạn:
Bài mới:  
Bài đã đăng:
 Trang chủ | Giới thiệu | Thư điện tử | Liên hệ | Weblink