Bữa nọ, Chuột mày mò kiêm ăn và đột ngột trúng mánh. Chuột ta không phải “sa vào hũ nếp” mà sa vào hũ rượu nếp. Chuột cứ thế tung tăng bơi, vừa bơi vừa uống, chỉ dăm phút đã say la đà.
Không may cho Chuột, đang khi “hoan lạc” thì gã Mèo xuất hiện thình lình chầu bên miệng hũ. Chuột trấn tĩnh nói với Mèo:
- Bác Mèo ơi! Tôi biết bác định “xực phàm” tôi, nhưng bác nghĩ xem, trước khi chết cũng cho tôi được đánh chén no nê một bữa. Sau đó, tôi sẽ lên, hong lông cho khô ráo, lúc đó bác xơi thì sẽ ngon miệng hơn. Đợi tí bác nhé.
Mèo ngẫm nghĩ thấy ý kiến của Chuột cũng có lý. Mèo bảo:
- Này nhé, quân tử nhất ngôn! ừ, ta đợi...
Chuột lên miệng hũ, vọt ra mặt bàn rồi... nhắm kẹt tủ mà chui vào tức khắc. Mèo tức tối, ngẩn ngơ vì không tài nào vồ được Chuột.
Mèo gầm gừ lên giận dữ:
- Mày là thằng đểu, mày không quân tử.
Chuột cười nắc nẻ
- Mèo ơi, ta xin lỗi, bởi lúc nãy ta say... mà chấp nhất gì mấy thằng say hay nói bậy, hứa càng.
Hồ Thị Thu Hằng
Số lượt đọc:
568
-
Cập nhật lần cuối:
18/01/2008 02:57:44 PM |