|
Trên thực tế, việc giá dầu tăng cao thời gian qua đã làm giảm tốc độ phát triển kinh tế của Mỹ và tàn phá ngành công nghiệp ô tô của nước này. Các chính trị gia đang bàn về các giải pháp cho vấn đề năng lượng, tuy nhiên vẫn chưa có giải pháp nào thực sự hữu hiệu. Trong khi các chính trị gia của Mỹ đang loay hoay với bài toán nan giải này, người ta bỗng nhớ đến Gerald Ford với giải pháp tuyệt vời của ông.
Thời điểm hiện nay cũng giống như năm 1974 khi mà cơn sốc giá dầu đầu tiên đã xảy ra do các nước xuất khẩu dầu thuộc Ả-rập áp dụng chính sách cấm vận dầu mỏ đối với Mỹ nhằm trả đũa nước này ủng hộ Israel trong cuộc chiến Ả-rập - Israel năm 1973. Và cũng chính từ biến cố này, các nước xuất khẩu dầu đã nhận ra rằng họ có thể thu được từ việc bán dầu nhiều hơn những gì họ đã nghĩ. Tổng thống Mỹ lúc đó là Gerald Ford đã đề xuất một biện pháp đối phó với giá dầu tăng cao bằng cách... tăng giá dầu. Ngay cả đến hôm nay, đề xuất này vẫn được gọi là cấp tiến và rất có ý nghĩa về mặt kinh tế.
Tổng thống Ford muốn khoan dầu nhiều hơn, sử dụng năng lượng nguyên tử và than nhiều hơn, nhưng ông cũng muốn giảm mức tiêu thụ xuống. Người suốt một phần tư thế kỷ là đại biểu của bang Michigan lại muốn ép ngành công nghiệp của bang này tăng tính hiệu quả trong sử dụng năng lượng của ô tô. Ông muốn Nghị viện áp thuế để đảm bảo rằng giá xăng sẽ không giảm và muốn Nghị viện phê chuẩn thuế tài nguyên để đảm bảo rằng các công ty khai thác dầu mỏ không thu lợi quá nhiều.
Trở lại với hiện tại, hai ứng cử viên Tổng thống Mỹ B.Obama và John McCain cũng đang giằng co với vấn đề năng lượng như: Khoan nhiều hơn nữa hay bảo tồn hơn nữa, đánh thuế công ty dầu mỏ hay trợ giá cho việc thăm dò. Tuy nhiên cả hai ứng cử viên có một điểm chung là giá xăng cần phải được hạ xuống. Ông McCain ủng hộ việc tạm thời xóa bỏ thuế xăng, còn ông Obama lại muốn lấy dầu từ kho dự trữ chiến lược ra tiêu dùng.
Rất có thể giá dầu mỏ sẽ giảm nhưng mức giá vẫn cao hơn nhiều so với một vài năm trước. Sự suy giảm kinh tế toàn cầu sẽ khiến giá giảm xuống như cách đây một thế hệ. Các chính trị gia này sẽ tiếp tục tranh luận các vấn đề khác nữa và có thể sẽ không có một chính sách năng lượng hợp lý nhằm bảo tồn nguồn tài nguyên này cho thế hệ sau.
Ông Frank Zarb có một ý kiến tốt hơn nhiều. Ông là chiến lược gia năng lượng của Tổng thống Ford và ông có vai trò lớn trong soạn thảo các đề xuất về năng lượng năm 1975. Ông nói: “Nếu tôi là một ứng cử viên, tôi sẽ tập trung cao vào vấn đề này,” ông Zarb phát biểu tại phiên khai mạc Đại hội của Đảng dân chủ. “Tôi sẽ nói rằng: tôi có vô vàn ý tưởng chính sách. Nhưng nếu ai có ý tưởng khác, chúng ta có thể xem xét, miễn là giải quyết được mục tiêu chung”.
Các chính sách có thể sẽ không khác so với những gì được đưa ra trong năm 1975. Đó là phải có một sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tăng cung năng lượng và giảm cầu về dầu. Điều đó có thể là khoan thêm dầu, hoặc cũng có thể là tìm nguồn năng lượng thay thế. Một bài học mà Tổng thống Ford hiểu rất rõ là cần phải tăng giá.
Minh Tùng (Tổng hợp) Số lượt đọc:
110
-
Cập nhật lần cuối:
04/09/2008 02:40:39 PM |